TÌM LẠI TIẾNG VE NGÀY TRẺ DẠI


Vậy là đã 20 năm, tính từ lần đầu tiên, 30.04.1997, đặt chân đến Hà Nội. Trong vòng 20 năm ấy là bao nhiêu chuyến bay, đi về giữa hai thành phố, đã ko còn nhớ nổi. Hà Nội thay đổi rất nhiều, con người HN thay đổi rất nhiều, (người từ SG ra HN cũng đã thay đổi rất nhiều). Nhưng nếu vẫn giữ lòng mình nhìn bằng con mắt cũ, bằng tâm hồn cũ, đi qua những con đường cũ, thì HN vẫn thế mà thôi, đẹp & thâm trầm như Hà Nội trog Cát Bụi Chân Ai của Tô Hoài, đầy hoài niệm da diết như Hà Nội trong những ca khúc Thanh Lam hát. Nhưng nghĩ kỹ lại, thí dụ như lịch sử nhân loại chưa từng tồn tại âm nhạc & văn chương, thì thành phố nào trên trái đất này cũng chỉ là những thành phố lặng im ko quá khứ, ko có câu chuyện nào đc kể lại để làm xao xuyến hoài... "Tôi mong về Hà Nội Để nghe gió sông Hồng thổi Để thương áo len cài vội Một chiều đông rét mướt Tôi mong về Hà Nội Tìm lại tiếng ve ngày trẻ dại Giọt sương sớm trên cành đào phai Mùi hương ngát Nghi Tàm thuở ấy..." [ Hanoi | Jun. 19, 2017 ]

Người đàn ông bán đồ lưu niệm bên cầu Thê Húc

Đây là tiệm bánh nơi đoàn làm phim Kong Skull Island đã chọn để đặt bánh mì cho cả đoàn :)

Đi theo hướng mũi tên nhé, nhưng đợi tí, để selfie cái đã !

"Những con đường đầy hoa tháng sáu, hè sang..."

"Những mái nhà ngẩn ngơ nổi nhớ trong từng viên ngói vỡ..."

Một quán bia hơi Hà Nội

Quán cà phê ở phố Hàng Khay, ngó sang bên kia là hồ Gươm

Đêm đó, Thanh Lam hát tại nhà hát lớn Hà Nội...

Trời đã đổ một cơn mưa cực lớn trước khi đêm diễn của Thanh Lam bắt đầu...

Nhưng mà có hề gì, dù có là bão tuyết, thứ chưa từng có ở VN, thì chúng tôi vẫn bất chấp để đến nghe Nàng hát :)

Sau đêm diễn, thì nước ngập lụt của cơn mưa cũng đã rút, để lại rác ngập ngụa khắp nơi, nhưng kệ đi, cắn răng ra Tạ Hiện uống vài ly bia để thưởng thức nốt đêm cuối cùng ở xứ Bắc :)

Thật ra, đêm đó, tôi đã ko thể thưởng thức trọn vẹn được hương vị bia Hà Nội, bởi vì lúc đó, trong tâm tưởng, giai điệu của bài Tình Sầu mà Thanh Lam vừa hát một cách xuất thần trước đó vẫn tiếp tục ngân nga...

" Tình yêu như nỗi chết,

cơn đau thật dài Tình khâu môi cười,

hình hài xưa đã thay,

mặn nồng xưa cũng phai...

Tình yêu như đốt sáng con tim tật nguyền, tình lên êm đềm, vội vàng nhưng chóng quên, rộn ràng nhưng biến nhanh Tình cho nhau môi ấm, một lần là trăm năm..."

© 2016 by KALEIDO FOTOGRAPHY